Cuộc đời có bao nhiêu lần 10 năm nữa


Hỏi ĐápBao nhiêu

Mười năm là sự kết hợp mới mẻ của nam ca sĩ Đen Vâu và một nữ ca sĩ rất xinh đẹp Ngọc Linh. Lời bài hát được ra mắt rất hay nói về khoảng thời gian 10 năm một chặng đường cuộc đời.

Đen Vâu là một ca sĩ rất quen thuộc với khán thính giả Việt Nam hiện nay. Bằng việc ra mắt ca khúc “Mười Năm” đây sẽ là món quà cho các fan nhan dịp năm mới cận kề.

Một sự kết hợp hài hòa giữa một nữa ca sĩ xinh đẹp Ngọc Linh chắc chắn ca khúc sẽ trở nên đặc sắc hơn. Là một Rapper rất chuyên nghiệp chắc chắn bài hát sẽ mang đến con gió lạ cho người nghe trong thời gian tới.

Dưới đây là bản MV nhá hàng về ca khúc 10 năm của đen vâu.

Mười năm – Đen Vâu

Mười năm là một ca khúc được đen vẩu và ngọc linh thể hiện rất thành công. Lời bài hát nói về cuộc đời 10 năm có thể là của chàng ca sĩ tài năng. Muốn giử gắm đến khán thính giả.

Dìa dia Có người đến, có người đi và có người ở lại Có lúc khôn và cũng có lần nhỡ dại Có lúc tủi, có lúc vinh và có lúc thăng hoa Có ngày cười, có ngày khóc và có ngày hoan ca Đời cho ta quá nhiều thứ Ta chưa cho đời được nhiều Đến bây giờ vẫn chưa học được cách làm sao để lời được nhiều Mười năm như một bức hoạ, cũng may là trời đỡ xám hơn Thứ mà ta học được nhiều nhất là cách xin lỗi và lời cám ơn Mặt trời là cái bếp lớn Còn tia nắng là than hồng Mỗi ngày mà ta thức dậy Ta chỉ mong được an lòng Hoàng hôn là dải lụa Còn màn đêm là tấm chăn Mỗi đêm ta ngồi ta viết, ta chỉ mong không bị cấm ngăn Nhởn nhơ trên con đường vắng, tự nhủ mình không cần tăng ga Lắng nghe cuộc đời như lá, lá rơi nghiêng như Trần Đăng Khoa Lời ca là chất kích thích, cho cuộc đời thêm phần thăng hoa Âm nhạc là cô gái đẹp, ta và nhạc bao lần trăng hoa Cuộc đời này có được mấy lần mười năm Sống làm sao khi khó, còn được có những người thăm Nhắm mắt và hồi tưởng, chẳng có đâu mà dài Giống như LK ta vẫn tự hỏi nhiều khi Đen Vâu là ai Có cánh hoa nào không tàn Có giấc mơ nào không tan Hát để tâm tư vén màn Thả mình xuôi với mây ngàn Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp Nhìn lại buồn vui tháng năm Một đời này ta sẽ có mấy lần mười năm Tâm hồn của anh, anh không chắc nó hợp thời đại Anh níu những cành cây khô và mong ngày sau lá rợp trời lại Mọi thứ ngày càng phát triển, sao chúng ta càng bị bất an Anh sống giữa lòng thành phố, nhưng lại mơ về thị trấn hoang Hoài niệm là thứ đồ chơi, ta càng lớn lại càng không chán Gom từng chút, từng chút, từng chút như con dã tràng không cần công cáng Nó là thứ tài sản vô giá, không ai mua và cũng không bán Thấy lẻ loi như con chuồn chuồn, bay chơ vơ trên mặt sông thoáng Con người cũng như con chim, sáng kiếm ăn chiều bay vào tổ Con nào cũng như con nào, chẳng con sướng chẳng con nào khổ Con người cũng như con chim, chiều về tổ sáng thì kiếm ăn Ngày mải mê đi tìm cơm gạo, đêm co mình dưới một miếng chăn Cuộc đời là nồi cá kho, muốn nó ngon phải kho nhiều lửa Có quá nhiều thứ mưu cầu, ta chỉ cần được no nhiều bữa Ta nhận của đời quá nhiều và ta cần phải cho nhiều nữa Và chỉ mong trong những đêm đông, mẹ không còn phải ho nhiều nữa Có cánh hoa nào không tàn Có giấc mơ nào không tan Hát để tâm tư vén màn Thả mình xuôi với mây ngàn Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp Nhìn lại buồn vui tháng năm Một đời này ta sẽ có mấy lần mười năm Tao đã từng đứng dưới cùng và đã từng việt vị Tao đã nhận những lời khen và cả lời miệt thị Và tao tin nó vẫn còn đó vẫn chưa hề triệt tiêu Mười năm qua tao vẫn cố gắng làm nhạc người Việt chill Mấy thằng ghét tao, tụi nó cũng đã bỏ cuộc Tao vẫn là con đóm đóm, tụi nó cháy như bó đuốc Tao lập loè cả cuộc đời, tụi nó đã tắt từ lâu Thời gian là thứ diệt cỏ ghê hơn cả thuốc trừ sâu Mười năm tao vẫn là tao vẫn không khác mấy Từ nhạc ra ngoài đời thường vẫn thân xác ấy Có người nói tao thay đổi Không! là tao thích nghi Bật cười trước những phán xét, người đời thích nghi Tao sẽ vẫn rap tiếp cho bản thân tao trước Khi mà tao còn thở, khi mà chân tao bước Khi tao còn lo lắng cho những người ghét tao Dõi theo thằng không bỏ cuộc, mệt mỏi biết bao Bước vào cuộc chơi tao không có gì để mà mất cả Cách mà tao kiếm tiền là niềm vui vượt lên trên tất cả Con đường do tao chọn và tao cam tâm bước Tao thà chìm dưới đại dương còn hơn bị tan trong nước Đêm nay tao thức trắng nhìn bầu trời sao Muốn được cười, muốn được khóc như ngày đầu đời tao Có cánh hoa nào không tàn Có giấc mơ nào không tan Hát để tâm tư vén màn Thả mình xuôi với mây ngàn Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp Nhìn lại buồn vui tháng năm

Một đời này ta sẽ có mấy lần mười năm

blogradio.vn - Cuộc đời không có nhiều lần 10 năm. Mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với bất kỳ sự lựa chọn nào của bản thân. Bởi vì biết rằng mỗi quyết định khi còn ngây ngô đều khiến bạn phải tiếc nuối hay tự hào, cho nên tự nhủ với lòng mỗi ngày phải nỗ lực thật nhiều.

***

Một vài ngày trước, tôi được thêm vào một nhóm lớp 12. Trong đó có những người giờ tôi không còn nhớ tên, có những người tôi không còn chơi, mặc dù lúc trước rất thân, có những người tôi vô cùng ghét vì không thể nào hiểu nổi cách tư duy của họ và tất nhiên, không ngoại trừ cả những người tôi yêu thích vô cùng.

Mỗi một mảnh ghép trôi qua bỗng nhiên quay trở lại, rời rạc, như chính cách mà tôi đã đánh mất nó, từng ngày. Cuộc sống thật thú vị, khi tôi có thời gian lướt facebook nhiều người, tôi nhận ra tất cả đều đã không còn như trước nữa.

Có những người ngày xưa chỉ thích nhảy nhót, lười học, nhưng giờ đột nhiên trở thành một người siêu giỏi kiếm tiền.

Có những người ngày trước rất thích gây gổ đánh nhau, 10 năm không gặp, bỗng trở nên trưởng thành và dịu dàng đến lạ.

Có những người tôi thần tượng, tiếng anh giỏi, lý tưởng lớn, dường như họ sống là để đi khắp địa cầu này khám phá, nhưng rồi qua một số nơi, họ cũng đã dừng chân.

Người có gia đình, người lại độc thân, mỗi một cá nhân vẫn mải miết sống với cuộc đời của họ.

Tôi bỗng nhiên cảm thấy, 10 năm thật ngắn, tưởng như một cái chớp mắt, đã quên hết những kí ức tươi đẹp mà mình trân trọng ngày nào.

Thế nhưng 10 năm cũng thật dài, quay đầu lại, hình như tất cả giận hờn ngày xưa chẳng còn ở trong lòng nữa.

Lại vẫn thấy ở đó, hình ảnh 4 đứa nhóc quây quần với nhau đọc truyện, cười với nhau như thời còn cấp 2 ngốc nghếch, dại khờ.

Lại vẫn thấy ở đó, một tập truyện ngắn mình tự viết, những câu chuyện tình yêu mới chớm, đọc trong giờ ra chơi cho mấy đứa bạn thuở cấp 3.

Lại vẫn thấy ở đó, ký ức chôn sâu ở một nơi, đụng đến thôi là ngập tràn hoài niệm.

Chẳng còn bảng xanh, áo trắng, nắng sân trường.

Chẳng còn lưu bút, giấy chuyền tay hay một người mình thầm thương mà không dám nói.

Chẳng còn một khoảng trời mùa hạ, râm ran tiếng ve kêu, phượng đỏ chập chờn như trái tim đầy nhiệt huyết.

Cứ thế, chầm chậm đổi thay.

Chúng tôi đã lớn lên, mỗi người chọn một cuộc sống riêng. Có người du học, có người lấy chồng ở nước ngoài, có người theo gia đình định cư ở trời Tây.

Con đường chúng tôi lựa chọn khác nhau, có khi hạnh phúc cũng khác nhau. Chẳng ai biết đối phương sướng khổ thế nào, đôi khi thoảng qua một lần cũng nảy sinh thứ khát khao, giá mà lúc ấy mình lựa chọn theo cách khác.

Cuộc đời không có nhiều lần 10 năm. Mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với bất kỳ sự lựa chọn nào của bản thân. Bởi vì biết rằng mỗi quyết định khi còn ngây ngô đều khiến bạn phải tiếc nuối hay tự hào, cho nên tự nhủ với lòng mỗi ngày phải nỗ lực thật nhiều.

Cho dù không còn bất kỳ ai ở bên, bạn cũng phải chèo chống được qua tất thảy gió giông sấm chớp.

Chỉ cần biết, mình xứng đáng với những gì mỗi ngày mình đã bỏ ra. Chỉ cần biết xung quanh mình còn rất nhiều người yêu thương mình đến thế. Chỉ cần biết, hạnh phúc là nụ cười cảm ơn cuộc sống, có thể hiện hữu ở bất cứ nơi nào. Chỉ cần trái tim biết rộng mở, biết bao dung. Chỉ cần tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, mãi giữ nguyên sự tươi trẻ trong lòng.

Hãy biết trân trọng chính mình bạn nhé.

© Tuệ Lam - blogradio.vn

Xem thêm: Tạm biệt tình đầu