So sánh tiếng suối với tiếng hát


So SánhSo sánh

Bài văn mẫuSo sánh âm thanh tiếng suối trong bài Côn Sơn ca và Cảnh khuya

Thiên nhiên trong thơ ca luôn là nguồn đề tài bất tận: trăng, sao, mây núi, chim,...được tái hiện một cách chân thật nhưng cũng rất mỹ lệ. Tiếng suối trong thơ ca vốn ít được sử dụng, thế nhưng khi nhắc đến hình ảnh đó thì người ta sẽ nghĩ ngay đến sự đồng điệu của Nguyễn Trãi và Hồ Chí Minh qua hai tác phẩm Côn Sơn ca và Cảnh khuya.

Phải nói rằng, cho dù là bất cứ giai đoạn nào, thiên nhiên luôn khiến các thi nhân xao xuyến. Nguyễn Trãi- Hồ Chí Minh: Hai con người, hai thời đại nhưng lại có chung một tiếng thơ- đó là tiếng suối- âm thanh của núi rừng. Tuy vậy, tiếng suối ở mỗi bài lại mang những vẻ đẹp khác. Tiếng suối trong Côn Sơn ca đó là:

Côn Sơn suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.

Tiếng suối rì rầm được Nguyễn Trãi nghe thật êm tai, du dương "như tiếng đàn cầm bên tai" khiến tác giả say mê. Tiếng suối ấy thể hiện tâm trạng thanh thản của tác giả khi được hòa mình vào thiên nhiên, rời xa chốn quan trường nhiễu nhương nhiều bon chen danh lợi. Tiếng suối ở Côn Sơn giúp ta cảm nhận được sức sống tràn trề của vạn vật, đằng sau đó là khao khát lối sống nhàn tản, trở về sống giữa thiên nhiên, quên hết mọi ganh đua. Sự trong trẻo của nó khiến thi nhân như được gột rửa hết những muộn phiền của vòng xoay lợi danh, còn lại duy chỉ là sự yên tĩnh trong tâm hồn giữa không gian thanh vắng mà người hiền triết có được. Trở về với thiên nhiên, nhà thơ thoát khỏi sự ngột ngạt và tù túng để mặc sức phiêu bồng với cuộc đời. Khác với Nguyễn Trãi, Bác Hồ thể hiện tiếng suối trong Cảnh khuya mang màu sắc tâm trạng:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Tiếng suối ở đây cũng là sự trong trẻo nhưng được ví "như tiếng hát xa". Giữa núi rừng vắng lặng, Bác nghe thấy tiếng suối và tưởng như tiếng hát ai đó vọng lại giữa không gian, đó cũng có thể là tiếng hát của đại ngàn rộng lớn đang mời gọi người nghệ sĩ thả hồn vào. Thế nhưng, nếu Nguyễn Trãi say mê thả hồn vào âm điệu ấy thì Bác lại không hề lãng quên hiện thực. Trái tim của Người vẫn cháy, mải miết lo toan cho vận mệnh dân tộc, nước nhà. Người say trước cảnh vật, mê mẩn tiếng hát ấm áp và ngân vang nhưng không chìm đắm hoàn toàn trong đấy. Trong tâm khảm của Người, Bác vẫn "quên mình cho tất cả" bởi hiện thực tàn khốc của cuộc Cách mạng là nốt lặng khiến cho sự xao xuyến trước cảnh vật chiến khu Việt Bắc cũng chỉ là nhất thời. Qua đó, ta thấy được sự vĩ đại trong trái tim của vị lãnh tụ kính yêu.

Hình ảnh tiếng suối được tái hiện qua nghệ thuật so sánh kết hợp ẩn dụ trong phần mở đầu của hai bài thơ thể hiện tài năng sử dụng ngôn ngữ tinh tế của hai nhà thơ. Thiên nhiên được cảm nhận bằng thính giác, nhưng qua sự tinh tế của những người nghệ sĩ thì nó trở thành những sản phẩm nghệ thuật thật sự, tiếng suối ấy đã trở thành một bản đàn, bài hát một cách dung dị và tự nhiên. Đằng sau đó, ta thấy được là cả sự hòa điệu của hai người nghệ sĩ lớn. Nguyễn Trãi- Hồ Chí Minh: Họ đều trân quý thiên nhiên theo một cách rất riêng, rất thơ, rất trữ tình, qua đó, ta nhận ra được tình yêu thiên nhiên đến say đắm, hòa hợp với thiên nhiên lạ kì và ẩn chứa trong đó là khao khát cuộc sống giản dị mà rất thanh cao.

Bằng bút pháp nghệ thuật tinh tế, thiên nhiên- tiếng suối trong Côn Sơn ca và Cảnh khuya đều hiện lên gần gũi. Ở đó, ta thấy được trái tim của hai người nghệ sĩ lớn rung động trước thiên nhiên hùng vĩ, hoang sơ. Qua đó, vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi và Hồ Chí Minh khiến người đọc càng trân trọng, nâng niu đến mãi về sau.

--------------------HẾT---------------------

Âm thanh tiếng suối cùng xuất hiện trong cả hai bài thơ Bài ca Côn Sơn và Cảnh khuya, tuy nhiên bằng những cảm nhận tinh tế và tài năng nghệ thuật mỗi nhà thơ lại có cách biểu đạt riêng làm cho mỗi bài thơ lại mang những nét đặc sắc riêng biệt. Tìm hiểu về nét tương đồng và khác biệt giữa hai bài thơ, bên cạnh bài văn so sánh âm thanh tiếng suối trên đây, các em có thể tham khảo thêm: Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi, Phân tích Cảnh khuya của Hồ Chí Minh.

  • Dàn ý so sánh âm thanh tiếng suối trong bài Côn Sơn ca và Cảnh khuya
  • Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi và Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Cùng đưa tiếng suối vào trong tác phẩm của mình nhưng mỗi nhà thơ lại có những cách cảm nhận, liên tưởng hết sức độc đáo, riêng biệt, dựa vào những kiến thức đã được học, em hãy so sánh âm thanh tiếng suối trong bài Côn Sơn ca và Cảnh khuya để hiểu hơn về những cây bút tài năng Nguyễn Trãi và Hồ Chí Minh.

Dàn ý cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn để thấy được tình yêu thiên nhiên của người thi sĩ Cảm nhận khi đọc Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi Phân tích bài thơ Côn Sơn ca của Nguyễn Trãi Soạn bài Cảnh khuya, Rằm tháng giêng Sơ đồ tư duy Bài ca Côn Sơn

Chỉ ra tác dụng của biện pháp nghệ thuật so sánh trong các câu Tiếng suối trong như tiếng hát xa bằng việc liên hệ so sánh với câu thơ sau:

I. Dàn ý chi tiết cho đề so sánh âm thanh tiếng suối trong Côn Sơn ca và Cảnh khuya

1. Mở bài

Giới thiệu tiếng suối trong hai bài thơ:Có những người tuy không cùng thời đại, lý tưởng và tuổi tác nhưng trong thơ văn của họ đôi khi lại có những điểm tương đồng, nét đồng điệu đến lạ thường. Tiêu biểu là hai nhà thơ lớn của dân tộc Hồ Chí Minh và Nguyễn Trãi với hai bài thơ tương ứng là “Cảnh khuya” và “Côn Sơn ca”. Ở cả hai bài thơ tiếng suối được ví von vô cùng sáng tạo

2. Thân bài

  • Tiếng suối trong Côn Sơn ca được Nguyễn Trãi ví như tiếng đàn cầm, còn tiếng suối trong Cảnh khuya được Hồ Chí Minh ví như tiếng hát xa: Nguyễn Trãi cảm nhận tiếng suối như tiếng của đàn cầm – vừa trong trẻo lại vừa âm vang khiến cho người nghe thấy có cảm giác thư thái, gửi gắm hết tâm tình vào trong thiên nhiên
  • Tiếng suối trong Côn Sơn ca là sự thanh thản của Nguyễn Trãi khi rời chốn quan trường. Còn tiếng suối trong Cảnh khuya là cảm nhận của Hồ Chí Minh khi đang công tác nơi rừng Pác Pó: Khác với Nguyễn Trãi, Hồ Chí Minh không rời xa công việc của mình, Người luôn canh cánh nỗi lo nước nhà, nhân dân, gắn cuộc đời mình với ấm no hạnh phúc của dân dân
  • Tiếng suối trong cả hai bài thơ đều được cảm nhận bằng sự tinh tế, bằng các giác quan và cả tâm hồn của hai nhà thơ: Dùng chính tâm hồn nhạy cảm của mình để trái tim rung động trước thiên nhiên hoang sơ, hùng vĩ, và rồi hai người nghệ sĩ ấy đã bằng ngòi bút của mình sáng tác ra hai bài thơ đẹp tựa tranh

3. Kết bài

Cảm nhận về cách so sánh của hai tác giả trong bài thơ:Cùng là tiếng suối trong núi rừng, nhưng trong cả hai bài thơ tiếng suối ấy đều mang những nét độc đáo riêng, khác biệt và ẩn chứa những biện pháp nghệ thuật, cách so sánh ví von khác nhau.